Tin đồn Lầu Năm Góc yêu cầu 200 tỷ USD chưa được xác thực; các báo cáo công khai hiện nghiêng về gói bổ sung khoảng 50 tỷ USD nhằm bù đắp kho đạn và năng lực phòng thủ tên lửa hơn là một ngân sách chiến tranh dài hạn.
Trong các cuộc tranh luận chính sách hiện nay, trọng tâm không chỉ là con số xin cấp mà còn là cơ chế “supplemental appropriation” (ngân sách bổ sung ngoài chu kỳ) và mức độ giám sát của Quốc hội đối với mục tiêu, thẩm quyền pháp lý, cũng như chi phí mà người nộp thuế phải gánh.
Tin đồn về yêu cầu 200 tỷ USD chưa được kiểm chứng trong các báo cáo công khai; các bài viết hiện có mô tả gói bổ sung hẹp hơn, tập trung tái bổ sung thay vì ngân sách chiến tranh nhiều năm.
Theo bài đăng của i24NEWS, chính quyền đã thảo luận một gói bổ sung khoảng 50 tỷ USD, nhắm vào việc tái dự trữ đạn dược và các hệ thống phòng thủ tên lửa như Patriot, Tomahawk và THAAD. Phạm vi này phản ánh nhu cầu thay thế tồn kho đã sử dụng, thay vì mở các chương trình mới kéo dài.
Về ngân sách, “supplemental appropriation” là khoản chi ngoài chu kỳ cho chi phí phát sinh. Quy trình thường gồm đệ trình chính thức, rà soát ở các ủy ban, bỏ phiếu thông qua tại cả hai viện, kèm thuyết minh theo hạng mục và yêu cầu báo cáo sau khi phân bổ/ghi nghĩa vụ chi.
Giám sát của Quốc hội sẽ quyết định quy mô, tiến độ và giới hạn sử dụng của mọi yêu cầu ngân sách bổ sung, bao gồm mục tiêu chiến lược, cơ sở pháp lý và mức độ phù hợp của các ủy quyền hiện có.
Các lãnh đạo đảng phái đã nêu nghi vấn về mục tiêu và nền tảng pháp lý. Hakeem Jeffries, lãnh đạo Dân chủ tại Hạ viện, nói: “Chính quyền đã không đưa ra được lập luận của mình về cơ sở lý do hoặc sự biện minh cho cuộc chiến tranh do lựa chọn này ở Trung Đông,” theo bài viết của NY1.
Với người nộp thuế, câu hỏi lớn là kiểm soát chi phí và thời hạn. Ngân sách bổ sung có thể làm tăng thâm hụt nếu không có bù đắp; các ủy ban giám sát thường yêu cầu dữ liệu tốc độ “đốt tiền” theo thời gian, minh bạch đơn giá và lịch trình tái bổ sung.
Theo bài đăng của ANews, quan chức Lầu Năm Góc nói với Quốc hội rằng chi phí tuần đầu của chiến dịch khoảng 11,3 tỷ USD, chủ yếu do đạn chính xác, tên lửa đánh chặn và triển khai khí tài tiên tiến. Các giai đoạn đầu thường có mức chi cao khi nhu cầu phòng thủ tên lửa và nhịp độ không kích tăng.
Việc tiêu hao nhanh tên lửa đánh chặn và tên lửa tầm xa tạo ra khoảng trống mua sắm tức thời. Đặt hàng các hạng mục có thời gian sản xuất dài và chuỗi cung ứng phức tạp có thể dời giao hàng sang các năm tài khóa sau, ảnh hưởng cách chia kỳ (phasing) và quy mô ngân sách xin cấp.
Tại Đồi Capitol, các ủy ban phân bổ và ủy quyền sẽ rà soát hồ sơ, đòi tài liệu chi phí và có thể bổ sung “riders” về giám sát. Lộ trình thường gồm điều trần, chỉnh sửa dự thảo tại ủy ban và bỏ phiếu toàn viện, nhưng có thể rút ngắn khi được coi là khẩn cấp an ninh quốc gia.
Trọng tâm thường là tái bổ sung vũ khí tiêu hao nhanh và chi phí duy trì vận hành, nhằm khôi phục mức sẵn sàng chiến đấu và bảo đảm năng lực triển khai.
Hạng mục dễ xuất hiện nhất là đạn dẫn đường chính xác và tên lửa đánh chặn phòng thủ trên không–tên lửa. Trong các xung đột trước, tồn kho như Patriot PAC-3 và tên lửa hành trình có thể giảm nhanh, buộc mua sắm gấp để đưa mức dự trữ về ngưỡng sẵn sàng.
Các tài khoản vận hành có thể bao gồm nhiên liệu, phụ tùng, bảo dưỡng, hậu cần chiến trường, cùng phụ cấp rủi ro và chi phí triển khai. Trong gói bổ sung, các khoản này thường đi qua các nhóm chi Operations & Maintenance và Procurement để bảo đảm vừa duy trì hoạt động hiện tại vừa bù trống năng lực trong tương lai.
Quan chức Lầu Năm Góc nói với Quốc hội chi phí tuần đầu khoảng 11,3 tỷ USD, chủ yếu do đạn chính xác, tên lửa đánh chặn, và triển khai nền tảng tác chiến cùng hệ thống phòng thủ trên không tiên tiến.
Các mục phổ biến là tái bổ sung tên lửa/đạn quan trọng và tên lửa đánh chặn, kèm chi Operations & Maintenance cho nhiên liệu, phụ tùng, bảo dưỡng và duy trì triển khai nhằm khôi phục sẵn sàng và hỗ trợ hoạt động tiếp diễn.


