Triển vọng tổ chức đang nghiêng về kịch bản Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) chỉ cắt lãi suất một lần trong năm nay, do lạm phát dai dẳng và thị trường lao động còn vững.
Quan điểm “one-and-done” ngày càng được nhắc đến trong các bình luận của quan chức Fed và nhận định từ ngân hàng, công ty quản lý tài sản. Nếu đúng, tốc độ hạ lợi suất và chi phí vay có thể diễn ra chậm hơn kỳ vọng của một bộ phận nhà đầu tư.
Nhiều bình luận thị trường và tín hiệu từ Fed đang ủng hộ kịch bản chỉ một lần cắt lãi suất trong năm, vì dư địa nới lỏng bị giới hạn bởi lạm phát còn cao.
Định hướng “một lần rồi dừng” được củng cố khi một số quan chức Fed nhấn mạnh rủi ro lạm phát vẫn hiện hữu. Atlanta Fed President Raphael Bostic cho biết ông kỳ vọng chỉ có một lần cắt lãi suất trong năm, với lập luận lạm phát vẫn cao, theo bài viết được dẫn lại bởi news/three-fed-members-poured-cold-water-on-rate-cuts-room” target=”_blank” rel=”nofollow noopener”>Cointeeth (https://www.cointeeth.com/news/three-fed-members-poured-cold-water-on-rate-cuts-room?utm_source=openai).
Các dự báo từ một số ngân hàng và nhà quản lý tài sản cũng cho rằng rất khó có “nhiều nhịp” cắt liên tiếp. Luận điểm chính là cần thêm bằng chứng lạm phát giảm bền vững trước khi Fed có thể mở rộng nhịp nới lỏng.
Khi core PCE vẫn cao và việc làm chưa suy yếu rõ rệt, Fed có xu hướng thận trọng hơn, làm giảm xác suất cắt lãi suất nhiều lần.
Một bình luận thị trường nêu core PCE quanh mức gần 3,0% so với cùng kỳ năm trước và đề cập giá hàng hóa vẫn “cứng đầu”, củng cố lập luận cần thận trọng, theo Intellus Advisors (https://www.intellusadvisors.com/-/media/RJ/DotCom/Files/Wealth-Management/Market-Commentary-and-Insights/Investment-Strategy/weekly-headings.pdf?utm_source=openai).
Sự bền bỉ của thị trường lao động cũng làm giảm tính cấp bách của việc nới lỏng mạnh. Theo nội dung gốc, các quan chức chưa phát tín hiệu về một sự suy yếu nhanh đủ để buộc Fed phải hạ lãi suất “mạnh tay” trong ngắn hạn.
Một số nhà quản lý tài sản lớn nhấn mạnh lạm phát “ăn sâu” khiến việc biện minh cho một chu kỳ cắt nhanh trở nên khó khăn. Theo cách nhìn này, một lần điều chỉnh mang tính gia tăng có xác suất cao hơn một chuỗi cắt liên tiếp.
Kịch bản chỉ cắt một lần có thể neo lợi suất ngắn hạn và khiến lợi suất dài hạn giảm chậm, từ đó chi phí vay giảm từ tốn thay vì lao dốc.
Nếu Fed chỉ cắt một lần, phần “đầu ngắn” của đường cong Kho bạc Mỹ có thể ổn định, trong khi lợi suất kỳ hạn dài giảm với tốc độ hạn chế. Lợi ích từ chiến lược duration, nếu có, có thể mang tính tăng dần khi lạm phát chỉ hạ nhiệt chậm.
Trong tín dụng, môi trường chính sách còn “thắt chặt” lâu hơn có thể khiến thị trường ưu tiên doanh nghiệp có bảng cân đối mạnh. Với cổ phiếu, độ nhạy có thể nghiêng nhiều hơn về sức bền lợi nhuận thay vì kỳ vọng mở rộng định giá nhờ nới lỏng tiền tệ mạnh.
Một Fed thận trọng có thể hỗ trợ USD nhờ chênh lệch lãi suất tương đối. Lãi suất vay mua nhà và vay tiêu dùng có thể giảm dần, nhưng khả năng giảm nhanh sẽ thấp nếu chỉ có một lần cắt.
Quỹ đạo lạm phát, dữ liệu việc làm và cập nhật dự báo (SEP) cùng dot plot là các biến then chốt để xác nhận liệu Fed chỉ cắt một lần hay có thêm nhịp nới lỏng.
Các kịch bản sẽ phụ thuộc vào việc lạm phát có giảm bền vững hay không, số liệu việc làm có hạ nhiệt rõ rệt hay không, và cách FOMC điều chỉnh Summary of Economic Projections cùng dot plot trong các kỳ họp tiếp theo.
Fed thường cần bằng chứng giảm lạm phát rõ ràng và dữ liệu lao động yếu đi một cách nhất quán, thay vì các “nhịp” dữ liệu đơn lẻ, để cắt lãi suất nhiều lần.
Nội dung gốc cho rằng nhiều lần cắt có khả năng đòi hỏi giảm lạm phát rõ hơn ở các thước đo lõi, đi kèm thị trường lao động mềm đi, không chỉ là một vài số liệu bất thường. J.P. Morgan’s review cũng nhấn mạnh tín hiệu dot plot hội tụ về một lần cắt, hàm ý “rào cản” cho nới lỏng bổ sung cao hơn (https://www.jpmorgan.com/insights/markets-and-economy/economy/fed-meeting-january-2026?utm_source=openai).
Core PCE là thước đo lạm phát ưa dùng của Fed; khi chỉ số này còn cao và lan rộng, Fed có xu hướng ưu tiên uy tín kiểm soát lạm phát và tránh cắt liên tiếp.
Core PCE thường được xem là đại diện cho lạm phát nền. Khi core PCE duy trì mức cao và mang tính “diện rộng”, các quan chức thường thận trọng để bảo vệ uy tín mục tiêu lạm phát, từ đó giảm khả năng cắt lãi suất back-to-back.
Kịch bản cơ sở vẫn là Fed có thể cắt lãi suất một lần, vì lạm phát dai dẳng và thị trường lao động còn vững làm hạn chế dư địa nới lỏng thêm.
Tín hiệu từ dot plot thiên về thận trọng; để có hơn một lần cắt thường cần giảm lạm phát rõ ràng hơn và dữ liệu việc làm yếu đi. Nếu chỉ diễn ra “one-and-done”, lợi suất và chi phí vay có thể giảm chậm hơn so với kịch bản nới lỏng nhanh.
Vì lạm phát lõi vẫn dai dẳng và thị trường lao động chưa suy yếu đủ mạnh để buộc Fed phải nới lỏng nhanh. Một số tín hiệu từ quan chức và dot plot cũng được diễn giải là “rào cản” cho nhiều lần cắt đang cao.
Mức core PCE quanh 3,0% cho thấy lạm phát nền còn xa mục tiêu 2%, khiến Fed có xu hướng ưu tiên kiểm soát lạm phát và giảm tốc độ nới lỏng, thay vì cắt liên tiếp.
Nó có thể giữ lợi suất ngắn hạn ổn định hơn, trong khi lợi suất dài hạn và chi phí vay (thế chấp, tiêu dùng) giảm dần chứ khó giảm nhanh, vì chu kỳ nới lỏng không mở rộng.
Thường cần chuỗi dữ liệu cho thấy lạm phát lõi giảm bền vững và thị trường lao động hạ nhiệt rõ rệt, thay vì chỉ một vài lần công bố số liệu thuận lợi trong ngắn hạn.


